Vì nhìn đi nhìn lại, công việc cũng chưa có gì “ra dẻ”. Thăng tiến chưa có, ta vẫn đang xoay xở với đồng lương hàng tháng thậm chí có thêm một khoản tín dụng đang chờ thanh toán. Mục tiêu GIÀU chỉ thực hiện được ¾ nhưng GIÀ thì năm nào cũng đạt KPI. Lời thề năm nay có bồ đến cuối năm vẫn còn dang dở. Cuộc sống thì quẩn quanh một vòng lặp: sáng đi làm - tối về nhà mà chẳng thấy bước đột phá. Mối quan hệ cũng chỉ bấy nhiêu gương mặt thân quen mà không có một sự kết nối mới mẻ. Ta vẫn là con người ấy, cơ thể đó, không múi không cơ, chỉ có “bé mỡ” lớn khôn từng ngày. Và rồi khi đến cuối năm chỉ còn biết cảm thán: “Sao hết năm nhanh thế!”
Thế nhưng, có thực sự ta “chưa làm được gì”?. Ta đang dựa trên tiêu chí nào để khẳng định rằng bản thân chưa làm được gì trong năm qua? Có chăng chính ta, hay giới trẻ ngày nay nói chung có xu hướng coi nhẹ những cố gắng của bản thân? Hay vì tiêu chuẩn của cộng đồng dành cho thứ gọi là thành tựu đang được nâng cao?
“Chưa làm được gì” không hẳn là “chưa làm được gì”
Dẫu biết rằng một năm trôi qua rất nhanh với thật nhiều biến động, nhưng ít nhiều ai trong chúng ta cũng đều có một “thành tựu” đáng được kể tên. Có chăng chúng ta không kịp nhận ra vì mãi bận rộn so sánh, dùng hệ quy chiếu của người khác mà áp đặt lên chính mình.
1. So sánh - Nguồn gốc của những đánh giá “chưa làm được gì”
Rõ ràng và điển hình nhất chính là áp lực đồng trang lứa. Khi nhìn thấy bạn bè, những người đồng trang lứa với mình thành công với mức lương nghìn đô, lên chức trong khi bản thân dậm chân tại chỗ. Khi ta chợt nhận ra, chị hàng xóm, em bà con, anh trai mưa nay đều trở thành hoa có chủ, chỉ riêng ta vẫn đi về lẻ bóng. Chị A, cô B, em C người thì trắng trẻo thon gọn, người mặt V-line, mũi dọc dừa, mắt bồ câu, chỉ riêng ta vẫn như vậy, vẫn “trung thành” với nhân dạng trước giờ của mình.
Mạng xã hội ngày càng phát triển, chỉ cần mở mắt ta đã có thể cập nhật tức khắc cuộc sống của người khác trong gam màu hạnh phúc sung túc nhất, nhưng cũng là lúc ta dễ dàng cảm thấy bản thân thua kém và chẳng làm được gì.