Trong tiến trình phát triển tâm lí ở trẻ, giai đoạn được gọi tên “khủng hoảng tuổi lên ba” là giai đoạn diễn ra sự phát triển mạnh mẽ mà khó có thể tìm thấy ở các giai đoạn khác. Đây là giai đoạn phát triển mang tính đột phá ở cả thể chất (hệ xương, hệ cơ, sự hoàn thiện các cơ quan vận động,…) lẫn tâm lý (năng lực ngôn ngữ, ý thức về các mối quan hệ xã hội,…. ). Nổi bật hơn cả là sự biến đổi về chất của các chức năng tâm lí, tạo nên nền tảng của toàn bộ quá trình hình thành nhân cách sau này. Do đó, đây là khoảng thời gian khó khăn đối với chính trẻ lẫn cha mẹ - vì sự lúng túng trước hàng loạt các biểu hiện khủng hoảng của con.
Phản ứng phổ biến mà các bậc cha mẹ thường thể hiện trước những “cơn ương bướng” của con là nổi giận, cưỡng ép và qui gán cho con hàng loạt các từ ngữ định giá tiêu cực như: “con hư”, “không ngoan”, “lì lợm”,… Và thực tế chứng minh, tất cả những kiểu phản ứng đó có thể dập tắt tạm thời việc trẻ bất hợp tác, nhưng sau đó, mọi chuyện vẫn quay trở về chỗ cũ, thậm chí với mức độ trầm trọng hơn.
Ứng xử hợp lí với khủng hoảng tuổi lên ba đòi hỏi cha mẹ bắt đầu bằng việc hiểu đúng vấn đề mà con đang gặp phải. Đó chính là sự “mất cân bằng tạm thời” giữa các yếu tố, tạo nên những mẫu thuẫn bên trong lẫn bên ngoài của trẻ. Cụ thể, mâu thuẫn bên trong chính là sự phối hợp không nhịp nhàng giữa “năng lực cá nhân” và “nguyện vọng độc lập” của trẻ và sự cản trở từ phía người lớn bằng việc “bao bọc, làm thay” đối với mong muốn của trẻ là được thực hiện “nguyện vọng độc lập” đã tạo nên (mâu thuẫn bên ngoài). Nguyên nhân này lý giải vì sao khi làm cha mẹ, chúng ta không thể nào cấm cản và áp đặt con; thay vào đó, những điều bạn cần làm sẽ là:
Hãy để con sáng tạo
Với tư duy trực quan – hình ảnh, bé bắt đầu biết suy luận dựa trên hình ảnh bề ngoài của sự vật hiện tượng, giảm dần việc “thử và sai” và biết cách quan sát để tìm ra đáp án. Giai đoạn này bé có thể học hỏi rất nhanh và ghi nhớ sâu những điều mới lạ, vì vậy, khi tương tác cùng con, cha mẹ hãy đặt ra các câu hỏi “tại sao”, “sao thế này mà không là thế khác”, “nếu… thì …” để kích thích hành vi sáng tạo cho bé. Chẳng hạn, “Nếu bỏ quả bóng xuống nước thì….”, “Nếu Nấm không cắt móng tay thì….”, “Tại sao mèo lại phải có bộ lông?”, “Sao chúng ta phải ăn canh bằng muỗng (thìa) mà không phải bằng đũa?”,… Cách thức này không chỉ có giá trị trong việc kích thích tính sáng tạo cho trẻ mà còn là cơ hội để cha mẹ hình thành sự tự tin thể hiện ý kiến cho trẻ.